123
Hoa học trò mùa hạ - Báo Bà Rịa - Vũng Tàu điện tử
TẢN VĂN

Hoa học trò mùa hạ

Thứ Năm, 09/05/2019, 17:46 [GMT+7]
In bài này
.

Tháng Năm đã về bên những trang sách, trên khoảng sân trường đầy nắng gió. Hoa học trò bắt đầu chớm nụ. Nó lẳng lặng như mối tình học trò e ấp chưa kịp gọi thành tên đã phải chia xa. Những ngày dài ai đó lặng thầm ôm ấp, vo tròn nỗi nhớ trong tim, đến lúc muốn ngỏ một lời… Bối rối… Ngập ngừng… Và mãi mãi chia xa…

Tháng Năm những buổi chiều về đắm chìm trong tiếng ve ngân trốn đâu đó trên cây bàng, tán phượng. Lớp học giọng thầy giảng bài ấm trầm xua tan tiếng ve: “Áo chàm đưa buổi phân ly/Cầm tay nhau biết nói gì hôm nay…”. “Biết nói gì hôm nay” không phải là không có gì để nói mà có quá nhiều điều để nói nhưng xúc động không nói nên lời. Dù không biết nói gì, nhưng cử chỉ “cầm tay nhau” đã nói lên bao tình cảm chất chứa trong lòng. Mặt khác, dấu ba chấm (…) đặt ở cuối câu thơ như càng biểu hiện rõ hơn cái tình cảm mặn nồng ấy. Nó giống như một nốt lặng trong khuôn nhạc mà ở đó, tình cảm cứ ngân dài sâu lắng. Ừ, “Cầm tay nhau biết nói gì hôm nay”. Lời bình day dứt ấy như cộng hưởng với những trái tim bé nhỏ đang thổn thức của những cô cậu học trò chúng tôi. Ngẫu nhiên nó khiến cho ai đó ngẩn ngơ nhìn qua khung cửa sổ tưởng tượng. Tưởng tượng khoảnh khắc chia tay bịn rịn, lưu luyến. Kẻ rưng rưng hát không nên lời. Người cúi mặt ướt nhòe trang sách ôn thi. Chùm hoa học trò ai đó kết thành vương niệm của nỗi nhớ, vương niệm của thời gian biệt li, vương niệm của biết bao kỉ niệm ngây ngô 3 năm cấp III. 

Tháng Năm hòa mình với bọn nhỏ chụp ảnh, quay phim làm kỉ yếu. Tháng Năm ngắm nhìn từng khuôn mặt đăm chiêu, lo âu bài vở, thấy mình đâu đó của một thời đã xa. Bao nhiêu kí ức của mùa hạ năm ấy tràn về. Những lá thư tay viết vội nhờ bạn bỏ vào ngăn bàn nơi có tà áo trắng mình thương. Những chữ ký chi chít lên chiếc áo trắng của bạn, của thầy trong buổi học cuối cùng. Và không thể quên được màu hoa học trò tháng Năm - màu hoa phượng thắm ép mình trong cuốn lưu bút chất đầy nhớ thương. Hoa học trò cháy đỏ giữa những ngày tháng Năm như ước mơ, khát vọng của tuổi trẻ. Hoa học trò lặng lẽ rụng rơi khi còn tươi thắm như trái tim yêu vừa cất tiếng vang đã dang dở xa rời. Hạ vương vấn chênh chao nơi góc lớp, thổn thức, cồn cào trong suy nghĩ. Từng dòng lưu bút ai đó thổi nồng nàn cảm xúc yêu thương. Từng trang lưu bút cứ dài thêm, dài thêm cho đến buổi liên hoan cuối cùng…

Năm tháng đi qua, bao mùa hạ đến rồi đi, nhưng làm sao quên được khoảnh khắc cuối cùng  bâng khuâng, lưu luyến ấy. Mái trường bao năm rời xa đã thay đổi. Ngày trở về thầy cô người còn, người mất, bạn bè cũng có đứa ra đi mãi mãi… Chỉ còn mỗi màu hoa học trò tươi thắm, vẹn nguyên trong kí ức thời gian…

Hoa học trò tháng Năm ơi, ai đó thầm gọi tên hoa da diết giữa những ngày hạ đỏ lửa. Vẫn con dốc thân thương ngày nào, có bàn chân ai lên xuống bên những xác hoa xưa. Chẳng biết bao nhiêu mùa hoa học trò nữa sẽ đi qua lòng mình, chỉ biết trong kí ức của người học trò cũ vẫn đung đưa trước gió chùm phượng vĩ khoe sắc năm nào. Tiếng ve hòa vào sắc hoa học trò trong nắng vàng ươm gợi biết bao niềm thương mến. Tiếng trống trường hồi cuối vang bay, lay lắt những cánh hoa bất chợt lìa cành. Mùa hoa học trò tháng Năm vẫn đâu đây thắm đỏ trong lòng biết bao cô cậu học trò.

Màu hoa học trò tháng Năm lặng thầm e ấp như mối tình đầu chưa kịp gọi thành tên.

Màu hoa học trò tháng Năm bối rối… Ngập ngừng…

Và mãi mãi chia xa… 

NGUYỄN ĐÌNH ÁNH

 
;
.