123
Trưa hè quê hương - Báo Bà Rịa - Vũng Tàu điện tử

Trưa hè quê hương

Thứ Năm, 09/05/2019, 17:49 [GMT+7]
In bài này
.

Trưa hè quê hương

Trưa hè vang tiếng gà quê

Vọng về một thưở đam mê dại khờ

Mái đầu nắng rát tuổi thơ

Cánh diều căng gió ước mơ giữa trời.

Vi vu gió nhớ một thời

Trốn tìm ta chạy trò chơi năm nào

Vẳng nghe tiếng hót chào mào

Gọi đàn chim nhỏ sà vào vườn cây.

Cha gầy rám nắng bàn tay

Giọt mồ hôi đổ tháng ngày nuôi con

Con lớn cha nay chẳng còn

Mẹ già mòn mỏi nhớ mong từng ngày

Hôm nay con trở về đây

Ấm tình thương mẹ tràn đầy tuổi thơ.\

-----------

LÊ VĂN QUỐC DUY

 

Nhớ mãi hè xưa

Một chiều Hè khắc khoải phút chia xa

Không nắm tay, chẳng một lời ước hẹn

Thoáng em cười đôi mắt nhìn e thẹn

Gần trong nhau sao chẳng nói điều chi?

 

Hè năm ấy người ở lại, người đi

Rón rén cầu thang lạ kì hoai hoải

Tim đập rộn ràng, ngập ngừng đợi mãi

Nhành hoa mua luống cuống tím lặng im.

 

Hoa vẫn cười trong ánh mắt của em

Lòng bâng khuâng nụ hôn mềm khao khát

Sóng trào dâng như biển tình dào dạt

Ta nhớ nhau trong khúc hát, nhạt nhòa

 

Câu thơ dở dang mặn mà trang lưu bút 

Chôn tận đáy lòng giây phút đam mê

Mình xa nhau vào dịp ấy cuối Hè

Phượng đỏ chói chang, lời thề cháy khát 

 

Hạ sang rồi sao trời mưa lác đác

Với riêng em cứ man mác khoảng trời 

Mong bên nhau chỉ giây phút lặng thôi

Mỗi hè sang lại bồi hồi thầm ước 

 

Mãi không em... lỗi hẹn một Hè xưa...! 

NGUYỄN THỊ HỒNG VÂN

-----------

Ngày mới

Thả bước chân, biển lặng, đi hoang

đêm quá vãng, buồn vui khép cửa.

 

Tao Ngộ - Tương Phùng

lao xao rời tổ

lanh canh, biển gõ mạn thuyền.

Bước chân thậm thịch, rách đêm

chứa chan ngày mới.

 

Lũ trẻ, một hai ba...

vẽ đường cong khoanh núi

rổn rảng nói, cười

xuân vương ánh mắt, làn môi.

 

Người già tập bài tập, nhớ từ năm cũ

tóc chín thời gian, cặp cặp sánh đôi

dìu nhau cuối trời.

 

Sóng nhấp nhô, năm tháng mỉm cười

mặn mòi phía đại dương

trong sáng phía yêu thương

bình thản trái tim vàng.

 

Biển muôn đời

mặn mà, khoáng đạt, bao dung.

PHẠM VĂN MẠNH

-----------

Lá mùa yêu

Em đến rồi em đi biền biệt

Thời gian như dòng nước xuôi chiều

Làm sao trở về ngày xưa ấy

Để nhặt từng cánh phượng mùa yêu.

 

Em đến rồi đi không trở lại

Để phố buồn hiu hắt đêm mưa

Gió cũng buốt lòng qua trước cửa

Lá rơi theo nỗi nhớ từng mùa.

 

Thà em cứ như bao người khác

Đến rồi đi không hẹn điều gì

Để mưa nắng chỉ là mưa nắng

Mỗi ngày qua phố chẳng nghĩ suy.

 

Em đến rồi em đi biền biệt

Trăng bây giờ đã khuyết trời xa

Em phương ấy… ta làm sao biết

Lá mùa yêu rụng trước hiên nhà.

TRẦN ĐÌNH THÀNH

 

 

 
;
.