123
TRANG THƠ - Báo Bà Rịa - Vũng Tàu điện tử

TRANG THƠ

Thứ Sáu, 20/09/2019, 08:58 [GMT+7]
In bài này
.

TỪ DẠ LINH 

Ta lại vẽ em tô màu nhớ

 

Ta vẽ về em khuôn mặt cũ

Thời gian hằn rõ nét ưu tư

Điểm tô môi mắt màu lúng liếng

Bỗng chốc giật mình

Ta vẽ ta.

 

Ta vẽ về em tô màu nhớ

Màu của thương yêu thuở dại khờ

Một đời lận đận ta gia giảm

Màu vẫn tươi nguyên những tinh khôi.

 

Ta vẽ về em một đời chữ

Mỗi sắc yêu thương một nét thơ

Nghìn bức tranh vẽ nghìn nét nhớ

Ký ức người xưa

Sóng vỗ bờ.

 

-----------

 

TRẦN THANH THOA

Một thoáng thu vàng…

 

Chuyến đò thu cập bến mùa

Nắng lụa trải màu mơ đắm

Ai ru mắt chiều thăm thẳm

Vai gầy một thoáng xa xôi

 

Cỏ vương nẻo vắng bồi hồi

Áo em phủ nhòa mây trắng

Quá giang làn mưa thinh lặng

Trôi về cõi nhớ bung biêng

 

Với tay níu sợi khói hiền

Buộc lại nỗi buồn viễn xứ

Gió ngang khung cửa tư lự

Cánh chuồn 

thắp nắng bâng khuâng…

Cầm tay kỷ niệm vô ngần

Nhặt dấu vàng phai thu cuối

Ngoảnh mặt quên đời cát bụi

Trao người một đóa tình thơ

 

Tóc xanh khẽ hát dại khờ

Tiễn mùa xuôi về bến lạ

Em nghe sầu vương mắt lá

Cuối trời gió lặng trầm tư…

-------------

 

KỲ DUYÊN

Những nhánh sông quê

 

Hiền hòa những nhánh sông quê

Lớn ròng con nước thầm thì bình yên

Hàng dừa tỏa bóng nghiêng nghiêng

Hoàng hôn nhạt nắng êm đềm buông rơi

 

Lục bình lờ lững ngược xuôi

Đò ngang khua nhịp lý lơi khúc tình

Cánh cò thấp thoáng một mình

Gió se man mác bồng bềnh áng mây

 

Xuồng ai chầm chậm qua đây

Quăng chài thả lưới tháng ngày gian truân

Sớm chiều đuổi bắt cá tôm

Buồn vui cùng với khúc sông quê nhà

 

Đôi bờ bần cứ nở hoa

Con chim bìm bịp kêu xa kêu gần

Sông quê khi ở thì thương

Khi đi thì nhớ như còn nợ nhau.

 
;
.