123
Khi điểm mạnh trở thành… điểm yếu - Báo Bà Rịa - Vũng Tàu điện tử

Khi điểm mạnh trở thành… điểm yếu

Thứ Sáu, 04/10/2019, 07:27 [GMT+7]
In bài này
.

Chắc chắn nhiều người vẫn còn nhớ như in trong ký ức về giây phút gặp gỡ ban đầu. Chính ấn tượng đẹp đẽ đó đã giúp họ có thể đến với nhau nhanh chóng hơn. Nhưng rồi, khi “lia thia quen chậu, vợ chồng quen hơi”, lạ thay, chàng/nàng lại muốn “cải tạo”, thay đổi tính cách ấy cho bằng được - dù trước đó, đã từng ái mộ, si mê…

Chị bạn tôi kể, ngày trước chị cãi lời cha mẹ và quyết tâm đến với anh vốn là nhà báo. Lấy chồng làm báo cũng vinh dự lắm, minh chứng bài viết của anh sau khi đăng báo là bạn bè sinh viên trong ký túc xá tìm đọc, tán thưởng. Vậy mà sau này, cái nghề mà chị ghét nhất lại chính là… nghề báo! Chị không thể chia sẻ với lịch làm việc của chồng bởi giờ giấc không ổn định. Có lúc vừa xong cơm chiều, đang chơi với con, dạy con học thì bất ngờ sếp lại điều đi viết ngay bài phản ánh vụ việc gì đó mới xảy ra. Rồi chưa kể có những chuyến đi công tác cả nửa tháng trời…

Minh họa: MINH SƠN
Minh họa: MINH SƠN

Cuối cùng, chị nằng nặc buộc anh bỏ nghề vì chỉ muốn cuộc sống gia đình bình thường như bao người khác. Anh ngớ người ra: “Trước kia, em bảo mê anh vì anh theo nghề này? Sao bây giờ em lại thế?”.

Câu hỏi tương tự này, nhiều người đã thốt ra. Họ không thể lý giải vì sao sự hãnh diện về nghề, về tính cách đã hình thành trước là yếu tố hấp dẫn thì nay lại bị yêu cầu phải thay đổi?

Trong một lần dự tiệc cưới, anh bạn tôi tình cờ ngồi chung bàn với cô gái bên cạnh có dung nhan không mấy nổi bật. Vậy mà khi cô được mời lên sân khấu góp vui, lập tức anh mê mẩn tâm thần bởi tiếng hát như làn gió mát ve vuốt, mơn trớn trái tim cô đơn. Cô ấy vốn ca sĩ, dù không nổi tiếng lắm nhưng vẫn thường xuyên xuất hiện ở các tụ điểm sân khấu. Do mê giọng hát nên từ giây phút đó, anh trở thành “cây si” tại điểm diễn của cô hằng đêm. Sự nhọc công công ấy được đền bù xứng đáng.

Cưới nhau xong, cô ta vẫn đi hát hằng đêm chứ? Không hề. Anh ta lại không muốn vợ xuất hiện trước đám đông với những tràng pháo tay nồng nhiệt nữa. Anh tâm sự với bạn: “Tài năng của cô ấy đã khiến từng tớ chết mê chết mệt. Nhưng rồi bây giờ ngoài tiếng hát, tớ cần cô ấy nhiều thứ khác nữa”.

Thật vậy, nhiều người thổ lộ, lúc yêu nhau chỉ cần người kia có một, hai điểm hấp dẫn là họ có thể tự nguyện lao tới như thiêu thân thấy ánh đèn. Phải cưới cho bằng được, chỉ đơn giản do ái mộ, tự hào với sự hấp dẫn ấy.

Anh bạn tôi vừa đẹp trai lại vừa có tài. Hễ anh xuất hiện nơi đám đông là lập tức các cô nàng vây quanh bởi cách kể chuyện duyên dáng, có tài đàn ca hát xướng, biết làm thơ du dương... Do đó, chị mê anh như điếu đổ. Trong mắt chị, tính cách của anh là niềm tự hào, còn những thứ khác chỉ là phụ, hơn nữa chiếm được, giữ được trái tim của người có tài mới là bản lĩnh. Khi chung sống với nhau, tính cách của anh vẫn tiếp tục duy trì, phát huy chứ? Chưa chắc. Chị không quan tâm đến những thứ ấy nữa, bởi đời sống gia đình cần nhiều thứ khác thiết thực hơn, chứ không chỉ những thứ đã từng khiến chị ái mộ, si mê mà nay chị cho rằng “phù phiếm”.

Oái ăm chưa?

Thời gian quen nhau, cả hai người có chung thói quen là ngày cuối tuần thường tụ tập bạn bè cà phê; hoặc nếu cao hứng thì “chuyển tông” bia bọt lai rai. Bạn của người này dần dà trở thành bạn của người kia. Vậy mà ngày kia, nàng tuyên bố: “Em không muốn anh gặp mấy người bạn của anh nữa?” Nghe ngạc nhiên quá, chàng bèn hỏi: “Tại sao vậy em?”. Nàng đáp tỉnh bơ: “Họ rủ anh nhậu nhiều quá!”.

Cả tuần mới có dịp gặp nhau thì nhiều nhặn cái gì cơ chứ? Mà lúc ấy cũng có nàng kè kè bên cạnh kia mà? Bỏ mặc những lời “thanh minh thanh nga”, nàng vẫn không thay đổi ý kiến. Đơn giản vì nàng chỉ muốn “người của mình” toàn tâm toàn ý với mình, chứ không chia sẻ thời gian cho bất kỳ ai khác, dù đó là bạn rất thân.

Tại sao có sự thay đổi đột ngột đến thế?

Lý giải như thế nào là tùy hoàn cảnh của từng người, tuy nhiên, phải thấy rằng, muốn thay đổi tính cách của người bạn đời cần phải có thời gian, là cả một quá trình tỉ tê, nhỏ to tâm sự chứ không thể lấy danh nghĩa vợ/chồng để ép buộc, áp đặt theo kiểu “muốn là được ngay”. Nếu quyết liệt muốn “cải tạo”, “góp ý”, “nhắc nhở” thay đổi cho kỳ được tính cách đã từng khiến mình ái mộ, si mê thì biết đâu người đó chẳng còn một chút gì hấp dẫn nữa. Lúc ấy, có thể họ trở thành mẫu người khác rất nhạt nhẽo mà chính bản thân mình cũng… chán!

Vậy thì, sau khi cưới nhau, chấp nhận đến mức độ nào hoặc muốn thay đổi tính cách, nghề nghiệp của “một nửa” là cả một nghệ thuật. Mọi thứ chỉ có thể thay đổi khi có sự tự nguyện, tự giác chứ không thể “duy ý chí” từ một phía. Nếu không, sự việc sẽ tồi tệ hơn, “hư bột hư đường” hết trọi.

LÊ MINH QUỐC

 
;
.