123
Ngoại ô êm đềm - Báo Bà Rịa - Vũng Tàu điện tử

Ngoại ô êm đềm

Thứ Sáu, 21/08/2020, 21:59 [GMT+7]
In bài này
.

Giữa phố thị xô bồ, tôi từng ước mình cũng có một ngôi nhà nhỏ ở vùng ngoại ô, như lời bài hát: “Vùng ngoại ô, tôi có căn nhà tranh. Tuy bé nhưng thật xinh. Tháng ngày sống riêng một mình”. Cuốn vào vòng xoay của nhịp sống đều đều ở phố, đôi khi thấy lòng mình lạc lõng giữa những xa lạ. Tôi về thăm vùng ngoại ô nép mình bên rìa thành phố. Xóm nhỏ bao năm vẫn khiêm nhường, dường như đứng bên lề tất cả những lộng lẫy, hào nhoáng của chốn đô hội. Nhịp sống nhẹ nhàng và chậm rãi ở nơi đây như nốt trầm lắng dịu nơi tâm hồn.

Lâu rồi mới lại thấy một bầy trâu nằm nhởn nhơ gặm cỏ, như đang gặm vạt nắng đầu thu hanh vàng. Con cò trắng đứng lặng thinh trên lưng trâu, buông ánh nhìn mơ màng về nơi nào xa hút. Lau sậy bềnh bồng trắng một góc trời, đi qua mùa gió lộng bằng điệp khúc vi vút, lao xao muôn thuở. Xóm ngoại ô dịu dàng và ý tứ, níu trái tim của kẻ tha hương như tôi chùng chình bởi những điều chân phương quá đỗi. Hồn quê bàng bạc như thắp lên trong tôi nỗi nhớ nhà quay quắt. Một cọng rơm vàng cũng đủ làm mình xuyến xao. Bông hoa dại bên vệ đường hiền lành, khép nép, đằm thắm trong một nét duyên thầm. Trước khung cảnh nao lòng ấy, chỉ muốn trút bỏ xiêm áo thị thành mà trở về làm đứa trẻ chất phác nhà quê.

Đường về ngoại ô lót đầy rơm rạ. Những mái nhà ngói đỏ thâm trầm, hàng rào xuyến chi nhụy vàng cánh trắng, hồn nhiên du ca cùng gió mây. Nơi ấy đã hoài thai những giấc mơ quê kiểng diệu vợi, yên lành. Buổi sớm mai trong veo, tiếng gà gáy lảnh lót nguyên sơ đánh thức miền hoài niệm xa thẳm. Chợt nghĩ về những sáng vừa thức dậy ở phố, bàn chân đã cuống cuồng hòa vào nhịp sống vội vã thường nhật. Phố dường như không ngủ. Còn xóm ngoại ô thong thả bắt đầu ngày mới bằng màn sương mỏng lành lạnh, phía nhà bên tiếng quét sân xao xác, ngoài đường trâu bò lộp cộp gõ móng ra đồng. Chiều chiều, những cụ ông lại hẹn nhau ra bờ sông buông cần câu cá, dòng sông lững lờ uốn mình chảy về phía thành phố xa xa. Các mẹ, các chị tảo tần hôm sớm, người khom lưng tưới nước ngoài vườn rau xanh mướt, người cần mẫn trong bếp ấm nấu bữa cơm chiều. Sống cạnh phố thị hào nhoáng, mà người ngoại ô vẫn giữ được cốt cách nhà quê dung dị, xa rời bao phù phiếm đua chen.

Len lỏi giữa những trạm dừng nỗi nhớ, bóng dáng của làng quê êm ả - nơi chôn nhau cắt rốn lại ùa về xốn xang. Mùa này, gió nam thổi ròng rã trên những thửa ruộng lúa chín chờ tay người gặt, hương lúa thảo thơm lùa vào từng nếp nhà. Khu vườn lúc lỉu dưa cà, mươn mướt rau xanh của mẹ cũng dịu dàng tỏa hương. Tôi đứng đây, giữa xóm ngoại ô gần gũi như thể quê nhà, mường tượng dáng mẹ tảo tần nhón chân hái từng quả mướp trên giàn, đội nón cắt mồng tơi, rau má gói ghém gửi vào phố cho con. Chiếc thùng đựng đầy rau quả, bánh trái, đựng cả tấm lòng chi chút cùng nỗi ngóng trông con của mẹ. Có chuyến tàu nào đợi mong và bồi hồi hơn chuyến tàu đưa ta về nhà với mẹ. Thời gian dẫu chẳng có hình hài mà vẫn âm thầm để lại trên tóc người những dấu vết xót xa.

KIÊN BÌNH

 
;
.