123
Thầy giáo tôi - Báo Bà Rịa - Vũng Tàu điện tử
CÂU CHUYỆN GIÁO DỤC:

Thầy giáo tôi

Thứ Sáu, 01/12/2017, 09:16 [GMT+7]
In bài này
.

Tôi là một học sinh... không dạy nổi. Tất cả các thầy cô giáo đã dạy tôi đều nhận xét như vậy với ba mẹ tôi. Mẹ tôi khóc. Ba thở dài: “Thằng này vậy là coi như xong...”. 

Chuyển qua trường mới. Nhìn sơ qua học bạ, thầy hiệu trưởng đã muốn từ chối, nhưng nể tiếng Ngoại tôi là giám đốc Ty giáo dục cũ, thầy đành nhận: “Tôi sẽ xếp em vào lớp thầy Tiến”.

Lớp tôi toàn học sinh cá biệt. Thầy gầy gò, mang cặp kính nặng trịch, mắt nhướng lên nhìn sát mặt tôi: “A, con trai, để xem thầy làm được gì cho con không, khá đây”. Thầy xếp tôi ngồi với một con nhóc tóc tém mặt mũi lanh lẹ. Nó khẽ hích vào vai tôi giành chỗ ngồi rộng hơn. Tôi đành chịu vậy, chưa bao giờ tôi đánh con gái cả. Thầy thắng tôi 1-0 rồi.

“Thầy biết tại sao em dây mực vào áo bạn”, thầy nói với tôi khi Tú “còm” mếu máo mách chuyện. “Sao thầy lại biết nhỉ? Mình đã khai gì đâu”, tôi băn khoăn. Điều ngạc nhiên hơn là thầy chẳng phạt gì tôi cả. Thầy chỉ nhỏ nhẹ bảo tôi: “Lần sau em nhớ cẩn thận hơn”. Mấy hôm sau, tôi lại vẩy mực lên áo 3 bạn nữa. Thầy vẫn bảo biết rồi và không phạt. Tôi đâm chán trò vẩy mực cũ rích chẳng ấn tượng này. 

Thời ấy, chúng tôi đứa nào cũng mang kè kè tấm bảng và mấy mẩu phấn. Ra chơi, tôi gom hết phấn ném vào lũ con gái nhảy dây trước sân. Hết buổi học, tôi xô lũ bạn ngã dúi dụi, chạy ngay ra cổng trước. Bạn nào xấu số đi qua chỗ tôi đều bị tịch thu hết phấn thừa. Hôm sau, thầy gọi tôi lên phòng họp. Thầy ấn vào tay tôi hộp phấn to đùng mà không nói gì. Tôi mắc cỡ quay mặt đi tránh ánh nhìn của thầy. Tôi lí nhí: “Lần sau em không làm thế nữa”. Thầy mỉm cười bảo: “Em ngoan lắm!”. Lần đầu tiên tôi được người lớn khen ngoan. Tôi nằm nghĩ cả đêm. Từ nay mình sẽ ngoan mãi, để không ai mắng mình nữa.

Nhưng ngoan chưa chắc đã giỏi. Hễ ngồi vào bàn học là tôi chán ngay. Ba mẹ có đánh, có la thế nào cũng chịu. Môn toán còn đỡ, có tí gì dính đến văn chương là tôi mù tịt. Vào học được một tháng, tôi thấy thầy đạp xe qua nhà. Chiếc xe của thầy chẳng biết trước đây sơn màu gì, giờ chỉ còn trơ ra màu gỉ sét xấu xí. Thầy vào nhà, ba mẹ tôi đều đi vắng. Thầy hẹn hôm sau quay lại. Tôi lo hết cả một ngày. Chẳng biết mình làm gì sai. Hôm sau thầy đến, thầy đứng luôn ngoài sân “bàn chuyện” với ba tôi. 

Thầy bảo cần một người đọc và ghi chép lại tài liệu giúp thầy, nhất thiết phải là chữ trẻ con. Thầy đang nghiên cứu gì đó. Ba mẹ tôi mừng rỡ vì không phải quản tôi nửa ngày không đến trường. Tôi vùng vằng mãi mới chịu đến nhà thầy. Thầy ở một mình, ngoài giá sách ra cũng chẳng có gì đáng giá. Mỗi ngày một buổi, tôi gò lưng ghi chép lại những gì đọc được. 

Thầy bắt tôi viết những dòng cảm nhận ngắn sau mỗi tác phẩm. Sau đó, tôi đọc to lên và thầy chỉnh sửa những điều tôi nghĩ lệch lạc, thêm vào một số ý. Thỉnh thoảng thầy bảo tôi dừng ghi, chuyển qua tính toán giúp thầy vài việc. Tôi về nhà cố luyện cách tính toán sao cho nhanh nhất để không bị mất mặt trước thầy. Kiến thức “tự nhiên” đến với tôi lúc nào không biết. Lần đầu tiên cầm tờ giấy khen của tôi trên tay, mẹ tôi đã khóc, khóc to hơn lúc tôi bị đuổi học. Ba tôi thì chẳng nói gì, chỉ gật gù cười.

Năm học qua đi nhanh chóng. Tôi nghỉ hè vẫn không quên đọc và ghi chép lại một chồng sách cao ngất ngưởng thầy giao trước khi nghỉ học. Ngày khai trường, tôi tìm mãi vẫn không thấy thầy đâu. Linh tính điều không hay, tôi chạy đến nhà thầy. Căn nhà trống hoác. Bác hàng xóm chạy sang hỏi: “Cậu là Phong hả?”. “Dạ”. “Thầy Tiến gửi cái này cho cậu. Thầy ấy bảo chuyển vào Nam ở với con trai”. Tôi vội vàng mở ra, bức thư rất ngắn: “Thầy mong em cố gắng học thật tốt. Em luôn là học trò ngoan của thầy”.

Mười năm qua đi, tôi mới hiểu hết những gì thầy muốn nhắn gửi. Có những điều không hay nhưng không thể thay đổi bằng sự giận dữ. Tình yêu thương và sự sáng tạo mới là thứ giúp bạn thay đổi mình, thay đổi mọi người. 

NGUYỄN XUÂN LỘC
(Hiệu trưởng Trường TH Trương Công Định, TP.Vũng Tàu)

;
.